Trà đá vỉa hè hà nội

  -  
*

*

*

quay lại thể loại
*

*
*

"Cho tôi xin một ly trà đáGóc phố nơi tôi hay về quaCho tôi nhất thời quên số đông vội vãNghe bằng hữu chuyện đời vui buồn

..."

Tiếng nhạc phân phát ra xuất phát từ một góc phố trê tuyến phố Phan Đình Phùng trong một trong những buổi chiều tp hà nội giữa mon 10, từ bây giờ nắng ngày thu vàng như mật. Quỳnh Anh ngồi xuống một quán trà đá ven đường, call cho mình và cô đồng bọn 2 ly nước mát rồi ngủ chân, tranh thủ thả dáng vẻ chụp ảnh.

Bạn đang xem: Trà đá vỉa hè hà nội

Hà Nội 36 phố phường, đi đến đâu bạn ta cũng dễ tìm cho chính mình vài bố hàng trà đá. Qua từng năm tháng, thức uống thấp tiền, dễ cài đặt ấy phát triển thành thói quen, làm cho nét văn hóa truyền thống trong đời sống sinh hoạt của người dân. Dù đi xa cách mấy, không ít người dân dễ nhớ với thèm một ly trà đắng chát, duy nhất là giữa những ngày ngày tiết trời vào thu, dưới dòng nắng gió hanh hao.

Dừng chân bên những quán cóc ven đường, không hải dương quảng cáo, không menu lịch sự chảnh, những vị khách hàng tự kéo ghế nhựa, gọi với vào quầy nước đầy thân thuộc: "U ơi, cho con ly trà đá".

Người buôn bán thường là các ông, bà đã cao tuổi.


"Trà đá" là danh trường đoản cú khi nói về một thức uống, vừa là câu cửa miệng khi chúng ta bè, đồng nghiệp ban đầu rảnh tay, nghỉ ngơi giải lao: "Trà đá không?" Vài tía chiếc ghế nhựa, một bộ nóng tích, phích nước, thùng đá... Vậy là tất cả ngay một mặt hàng trà đá. Không kén chọn không gian, đồ uống này mở ra ở phần nhiều nơi. Mọi cá nhân có một lý do để lắp bó với tiệm nước, thường xuyên chẳng ai yên cầu tiện nghi khi tìm đến nó. Trà đá như một niềm vui để vui chơi sau số đông giờ thao tác căng thẳng.


Người hà nội thủ đô vốn mong kỳ trong vô số nhiều thứ, duy nhất là về khoản ẩm thực tuy vậy với trà đá, bọn họ lại chẳng đề ra yêu ước nào khắt khe. Ngồi trà đá, tín đồ ta ngẫu nhiên "dễ dãi", ko bàn tới vấn đề trà ngon tốt dở. Trà đá vỉa hè là nơi bước đầu những mẩu chuyện trên trời dưới biển, chuyện thôn hội, xóm xóm, chuyện cơ quan... đủ cả. Nhấm nháp ly trà đá vào ngày hè oi bức, mát lòng mát dạ; mùa đông lạnh giá thì gọi cốc trà nóng, thưởng thức cái vị chan chát rồi ngọt dần dần trong miệng, cứ thế, tín đồ ta hòa tâm hồn vào hầu hết chuyện “không đầu ko cuối”…


Muốn lê lết thì ngồi trà đá, thích quý phái tốn kém hơn thế thì vào cửa hàng cà phê. Dù là lề đường, vỉa hè, tuyệt vào sâu trong những con ngõ nhỏ, cửa hàng trà đá lúc nào thì cũng thu hút rất đông khách qua đường. Nếu tựa như những năm 90 trở về trước, những hàng trà đá có đặc trưng là những cái ghế băng (ghế mộc dài), bên trên bàn bày vỏ hộp thuốc lá, lọ kẹo vừng kẹo lạc cùng giỏ ấm tích thì hiện thời nhiều quán gửi sang thực hiện ghế nhựa. Khách hàng tới cần sử dụng thêm một mẫu ghế đặt ly trà đá lên bày tức thì trước mặt.

Rảo bước quanh mấy khu anh em cũ, đếm sơ cũng rất được hơn chục hàng trà đá. Bà Liên (80 tuổi) coi vấn đề bán cửa hàng nước là niềm vui khi tuổi về già. Ngồi cùng với khách, bà cũng thoải mái kể đôi ba mẩu chuyện làm quà. Vẻn vẹn chỉ sau một ly trà, vị khách hàng lạ cũng biết được cuộc đời bà tần tảo khi chồng mất sớm, hai anh đàn ông lần lượt qua đời, chỉ với bà làm lụng nuôi bé nuôi cháu.

- Bà cho nhỏ gửi tiền nước, con đề nghị chạy đi làm rồi.- Thôi chú gắng đi, nước hôm nay tôi mời.- Ấy không, bà nên cầm để hôm nào rảnh con lại qua nghe bà kể chuyện thời xưa nữa chứ.

Vị khách dúi vào tay bà Liên nhì tờ chi phí lẻ rồi tránh đi. Còn người đàn bà tuổi thất thập cổ lai hy ngồi lại với góc sân bè cánh được mấy trơn cây bít rợp. Nắng và nóng xiên xuống qua kẽ lá, bà ngước lên quan sát rồi buông một câu như cái thở nhẹ: "Thỉnh thoảng có tín đồ tâm sự cũng giảm thiểu buồn".


Trà đá vỉa hè biến hóa một điểm đến không buộc phải hẹn trước của ngẫu nhiên lứa tuổi làm sao từ fan già, fan trẻ, dân văn phòng, lao cồn chân tay... Những cụ công cụ bà coi trà đá là nơi hàn huyên với các bạn bè, là loại cớ để cụ già đi ra ngoài, chuyên chở chân tay. Với hầu như anh shipper, cửa hàng nước giá bèo là nơi dừng chân sau sản phẩm chục deals ngược xuôi thân ngày lạnh nực... Chỉ cách 3.000 - 5.000 đồng là có ngay ghế ngồi để cà kê, ngắm nhìn đường phố. Phần nhiều lúc như thế, bao nhọc nhằn, lo toan, vất vả... Chợt tan biến. Hà thành vội vã nhưng bên ly trà, nhịp sống phồn hoa tự nhiên chậm lại.


Cũng chẳng yêu cầu tới nhà hàng cao sang, người trẻ tuổi Hà Nội ngày nay tán tỉnh và hẹn hò nhau ngay tại mặt hàng trà đá. Thu về, ngồi chỗ góc phố quen cùng nhau ngắm nhìn đường phố. Có lẽ không ở chỗ nào trên mảnh đất hình chữ S này tín đồ ta lại say đắm ngồi vỉa hè uống trà đá như ở hà nội thủ đô và có lẽ cũng không ở đâu lại có tương đối nhiều quán trà đá như tại thủ đô.

Có thể chọn đồ uống khác tuy thế ngồi trà đá ven đường, vỉa hè, công viên… là sở thích của đa số vị khách, điều này dường như trở thành nét rất đặc biệt của fan Hà Nội.


Với dân văn phòng, trà đá là đồ uống dùng gần như là hàng ngày. Vào giờ nghỉ trưa, quanh khu vực Cầu Giấy, Đống Đa… một trong những quán trà đá đông nghịt khách. Sau nửa ngày ngồi trong chống kính, nhảy điều hoà, “dân bàn giấy” lại thèm hít thở khí trời, ngồi dưới bóng mát nhấp môi ngụm trà đắng chát. Thường từ 12h30-13h30, cửa hàng trà đá ven những con phố như Duy Tân, Phạm Văn Bạch, Liễu Giai… tấp nập người ra vào. Những chồng ghế vật liệu bằng nhựa xếp gọn từ sáng cũng rất được khách mặt hàng tự gỡ ra để ngồi, luôn nhớ lấy một cái làm bàn nhằm ly nước.

Xem thêm: Biển Thạch Hải Hà Tĩnh - Kinh Nghiệm Du Lịch 2022

“Uống trà đá cho tỉnh táo” là câu trả lời thường trông thấy với dân văn phòng. Bọn họ vẫn mang nguyên trên bạn những cỗ đồng phục của công ty, trên cổ còn treo thẻ nhân viên. Ngồi trà đá dăm mười phút, họ tạm quên đi công việc còn chất chồng, cứ vậy xuề xoà cho từ tốn đầu óc.

Những vị trí đông nhân viên cấp dưới văn phòng được xem là khu đắc địa để kinh doanh trà đá. Theo chia sẻ của một công ty quán, mặt hàng nào vắng vẻ khách các khoản thu nhập cũng các đặn năm bảy triệu một tháng, còn trường hợp đông doanh thu cao vội vàng đôi, thậm chí còn gấp ba. Tưởng chừng tự 3.000 - 5.000 đồng một ly là ít ỏi nhưng một hàng chào bán vài trăm cốc mỗi ngày, lợi nhuận không thể nhỏ, so với dân lao cồn chân tay.


Không chỉ cung cấp ở các quán riêng, thực khách còn search thấy trà đá ở bất kể hàng ăn uống nào trên Hà Nội, trường đoản cú cả dân gian đến sang trọng trọng. Ăn phở hà nội vào buổi sớm, ai nhưng không gọi thêm vào cho mình ly trà đá, đĩa quẩy rán giòn. Rồi bún riêu, bún ốc nguội, ăn uống bánh mì... Người ta cũng kèm thêm ly trà đá đến mát cổ họng.

Một sớm cuối tuần thư thả là được dậy sớm, xuống phố ăn sáng rồi tạt qua tiệm trà đá ngồi ngắm trời thu thiệt là thi vị.

Mùa thu còn là một mùa của những thức kim cương diệu kỳ, độc nhất vô nhị là cốm non. Thời đại hiện đại, mùa nào bạn ta cũng cài được cốm nhưng mà phải nạp năng lượng vào ngày thu nó mới chuẩn chỉnh vị. Ăn cốm hợp duy nhất với uống trà, điều này chưa vững chắc khoa học, chẳng gồm quy định mà lại cũng không ai bàn cãi. Ko lạ gì hình ảnh vài tía cô thiếu nữ trên tay cầm quấn lá sen gói tròn, ngồi xuống call cốc trà đá rồi mở ra, để thấy bên trong, từng phân tử cốm non thơm thơm, xanh biếc. Chẳng ai ép uổng, bạn ta từ mình tìm tới những niềm an lành ấy như 1 thói quen.


10h30 sáng, sảnh E2 quần thể tập thể thành công (quận cha Đình) yên ắng, nắng nóng hiu hiu, hắt xuống những khoảng chừng sân rợp đầy lá xoàn rụng. Thỉnh phảng phất vang lên mấy tiếng cười khà rồi vài tía tiếng đập quân cờ nghe dòng chát: "bắt", "chiếu tướng", "ăn"...

Các cố gắng ông là những người thưởng trà gồm gu nhất. Với họ, trà buộc phải đậm đà, vừa thơm, chát đủ, ngọt hậu vị new đạt chuẩn. Ở Hà Nội, đi dạo quanh sảnh tập thể, không cạnh tranh để chạm mặt cảnh những bô lão ngồi tiến công cờ tướng, có lúc tới cả chục người quây vào một trong những chiếc bàn vuông nhỏ nhắn xíu. Đặt cạnh bàn cờ là đa số ly trà, nước trà đặc với thường không uống thuộc đá. Cụ công cụ bà ông vừa nhâm nhi, vừa tính nước đi.


Việt Hoài (1991) ở và làm việc tại Hà Nội. Mỗi lần nhắc về trà đá, cô liên miên theo những mẩu chuyện từ thời là sinh viên: "Ngày đấy làm những gì có tiền đâu. Đám bạn rủ đi dạo thì toàn tụ nhau nghỉ ngơi mấy tiệm trà đá, trà chanh, thêm đĩa phía dương là ngồi ê a cả buổi". Hoài kể, trong tương lai ra trường, đi làm cô nàng này vẫn giữ lại thói quen ngồi mấy quán nước vỉa hè, sở hữu theo cây bầy guitar, ukulele, cả team lại hát hò vang cả nhỏ phố.


Năm 2019, Hoài có dịp qua Nhật phiên bản làm vấn đề một năm. Xa Hà Nội, nỗi nhớ lại ùa về trong trái tim cô gái. "Sang đất nước mặt trời mọc, tôi cũng đi uống trà mà lại nét văn hóa truyền thống của họ khác với Việt Nam, không có kiểu ngồi vỉa hè, cội cây, bờ tường như ngơi nghỉ mình. Nhớ thế, cái cảm hứng ngồi ghế nhựa, bên dưới mấy tán cây, nhìn đi ra ngoài đường ngắm xe pháo ngược xuôi. Trà đá hà thành là một cái gì đó rất sệt biệt, đến tầm nó bắt buộc là thành phố hà nội chứ khu vực khác tìm không ra", Hoài nói.

Sau này quay trở lại Hà Nội, lập gia đình, Hoài và chồng cũng duy trì thói quen lê la cửa hàng xá các ngày cuối tuần. Khi thì đi ăn phở Thụy Khuê, cơ hội lại bún ốc nguội Hòe Nhai... Ăn gì chấm dứt rồi cũng dẫn nhau ra trà đá, ngồi ven hồ nước Trúc Bạch, hồ tây vừa đợi gió thu, vừa nhâm nhi ly trà thanh mát.


Dù vào một bộ vest trang nhã hay rườm rà chiếc áo thun sờn cũ, ở một góc phố nhỏ hay vào hẻm, gầm bậc thang khu tập thể... Tín đồ ta đều rất có thể ngồi xuống, nỗ lực cốc trà và cảm thấy hương vị. Trà đá hút khách chưa phải vì ngon xuất xắc rẻ nhưng mà bởi xúc cảm chẳng lạc vào đâu mà nó mang lại. Và cứ vậy, chẳng ai biết trà đá tất cả từ bao giờ, ai cung cấp nó thứ nhất nhưng rồi theo năm tháng, thứ đồ uống dung dị ấy trở nên điều dễ mua, dễ bán hàng đầu mảnh đất ngàn năm văn hiến."...

Xem thêm: Chợ Làng Chài Mũi Né - Không Nên Ăn Hải Sản Làng Chài Mũi Né

Nhấp trên môi ly trà tôi thấy tôi không nhỏ tuổi nhen cùng bon chenSát nhau lại sao bình an những phút suy nghĩ về mìnhVà thấy bao điều ta bên cạnh đó đã quên ôi chuyện xưa chuyện hôm nayVẫn hầu như khi ta với mọi người trong nhà ngồi uống, tp hà nội trà đá vỉa hè".